[Part 3] Half Half (Nửa Nửa)

-Ê, tao kể chúng mày nghe chuyện ông dạy Tin lớp tao nhé. Khiếp chờ mãi hôm nay mới được xả xì-trét.

Uyên Minh sau khi đánh chén xong mấy món ăn ngon nghẻ ở trên bàn thì đập bàn cái đốp hăng hái kể chuyện về cái môn Tin mà cô ghét cay ghét đắng. Cô chẳng xả bức xúc với ai bao giờ nhưng một khi đã gặp hai con bạn hâm hâm này thì bao nhiêu bức xúc thì cũng thành nước tuôn ra hết từ cái miệng của cô.

Từ khi chơi với lũ bạn này cô chẳng hiểu sao bao nhiêu cái gọi là bí mật đều bị chúng nó biết hết rồi. Cũng tại bản thân cô lỡ miệng mà phụt ra hết. Cô chính là bất lực. Nhưng cũng đâu hẳn là lỗi của cô đâu, đều tại hai đứa kia cả mà.

-Khiếp hãm vãi đ*i. Lần đầu tao nghe có người hãm như thế.

-Nghe chuyện thầy dạy Văn tao mới vui nè. Thầy bắt bọn tao về soạn bài từ đầu năm để thầy kiểm tra vở rồi bọn tao kiểu như bao nhiêu đứa khác lên google chép xong cả lớp phát hiện ra bài cả lớp chép đều là do thầy soạn cơ.

-Bảo thầy là bọn em yêu môn Văn quá nên có thần giao cách cảm với thầy.

Ba đứa hăm hở cười nói như thế chưa từng rời xa nhau. Lúc này, ba cô gái mới là chính họ.

Không chỉ là lúc bên nhau, nói không hết chuyện mà còn là khi tất cả không nói gì vẫn không cảm thấy có gì là xấu hổ. [Sưu tầm]

[Part 2] Half Half (Nửa Nửa)

An Phương nhìn hai con bạn tâm thần trước mặt, liếc sang Tuyên Hạ đang chậm rãi và rất từ tốn xé miếng gà đưa lên miệng nhai cũng rất quý tộc, liếc sang Uyên Minh thì thấy nó đang nhai nhồm nhoàm còn miếng gà thì sớm đã chỉ còn lại khung xương, lại còn cầm cốc Pepsi hút rột rột như một thằng đàn ông. Một năm mới gặp lại rốt cuộc chính là không thay đổi.

Tốt nghiệp sơ trung, lên cao trung, mỗi đứa một trường nên mới đưa ra quyết định khi nào gặp lại cũng phải là một năm sau để xem có đứa nào thay đổi không nhưng sự thật phũ phàng chính là “Giang sơn dễ đổi, bản tính khó rời.” Cả nhóm một đứa thì đàn ông nhiều khi hai đứa còn lại còn tưởng trong nhóm có hai nữ mà thôi, một đứa nữa thì hậu đậu và gần như là vô dụng ngoại trừ việc học ra thì chẳng giỏi cái gì, à còn cả sự tưng tửng nữa, cái đứa còn lại thì nhìn qua chính là tưởng bình thường nhưng thật ra luôn là đầu têu đem hai đứa còn lại đi phá phách. Cuối cùng thì cái trận phá nào thì cũng đều là do con “đàn ông” dọn dẹp hết tất thảy.

An Phương lại vẫn tiếp tục đánh mắt nhìn rồi cũng chỉ bĩu môi, nhún vai rồi lại quay với món gà. Lúc này, An Phương mới thật sự cảm thấy vui vẻ.

3 đứa con gái chơi thân sẽ có một đứa đàn ông, một đứa tưng tửng, một đứa bề ngoài thì bình thường nhưng thật ra là đứa điên ngầm. [Sưu tầm]

[Part 1] Half Half (Nửa Nửa)

-Hêy hello Mỡ and Sào.

Lý Tuyên Hạ vui vẻ nhảy chân sáo đến bên hai cô bạn thân của cô. Nhóm cô có ba người gồm cô-Lý Tuyên Hạ hay còn gọi là Khoai, Phạm Uyên Minh hay Mỡ và Trần An Phương, còn gọi là Sào. Họ chơi với nhau kể từ năm ba sơ trung cho đến tận bây giờ. Mà nhiều lúc nhớ lại khoảnh khắc khiến họ chơi thân đến bây giờ càng khiến Tuyên Hạ cảm thấy rất kì quặc.

-Này Khoai, tao van mày làm ơn có thể đứng stand still một lúc được không. Hay mày bay ** nó lên Sao Hoả sống luôn đi.

An Phương nhíu mày bất lực nhìn con người hớn ha hớn hở trước mặt. Bộ con này bị điên hay gì vậy? Kể từ lúc chơi thân đến tận bây giờ chính là khiến An Phương không thể hiểu nổi tại sao Tuyên Hạ lại có thể bị điên như thế và nó cũng khiến cô điên theo nó luôn rồi.

-Sào à, trước khi mày nói nó như thế thì mày nên bớt điên chút bằng cách ngưng việc chọt vào Bé Mỡ thân thương của tao được chứ.

Uyên Minh mặt đen như đít nồi cố gắng đẩy con người cao hơn cô hẳn hai mươi ba phân ra khỏi cục mỡ bụng của mình nhưng sự thực thì vẫn là bất thành. Cô hận tại sao bản thân lại chính là vừa lùn vừa béo nhất nhóm để rồi cuối cùng luôn là cục squishy cho chúng nó xả stress cơ chứ. Cô hận! Hạ hoả, hạ hoả, mãi mới được gặp chúng nó sau hẳn một năm học phải hạ hoả.

Bạn thân không cần bạn phải nhắc nhở, không cần cố gắng giữ liên lạc, dù không gặp nhau một thời gian dài, chỉ cần ngồi xuống là có thể cùng ăn với nhau, ngay cả một câu “Chào” cũng không cần, vén tay áo lên vừa ăn vừa nói: “Tao kể cho mày nghe…”. Như thể bao nhiêu năm về trước cũng chẳng qua chỉ là ngày hôm qua mà thôi… [Sưu tầm]

Nỗi buồn máy bay giấy

Mưa. Từng giọt nước mưa lại tí tách rơi xuống. Chúng cứ nối tiếp nhau như những con người vội vã trong xã hội. Bước qua nhau một cách đầy vô tâm. Đôi lông mày lá liễu của Vân Hy nhíu lại khi nhìn thấy mưa. Cô ghét nó. Nó buồn như người em bé bỏng của cô ở nhà. Con bé rất dễ thương nhưng con bé lại chẳng bao giờ cười. Cặp má của con phúng phính như cặp bánh bao, đôi mắt tròn xoe đen láy của con bé đẹp và rất sáng. Ai thấy con bé cũng đều luôn miệng khen con bé xinh xắn, dễ thương nhưng chẳng ai làm con bé cười được. Ngày trước con bé cười rất nhiều rồi càng ngày nụ cười ấy càng ít đi khiến gia đình cô lo lắng khôn nguôi nên cha mẹ cô đã dẫn bé con đến bệnh viện. Bác sĩ chuẩn đoán bé con của cô đã mắc phải chứng Anhedonia. Anhedonia được xem như một triệu chứng nhiều hơn là một căn bệnh. Những ảnh hưởng của tình trạng này khiến người ta bị suy nhược và bị ám ảnh bởi những ý nghĩ rằng họ không có khả năng sống hạnh phúc.* Vân Hy thương bé con của cô. Con bé mới chỉ có 7 tuổi nhưng lại không thể cười đùa vui vẻ chỉ vì chứng bệnh quái gở ấy.

-Này, Vân Hy. Mày ổn chứ?

Một giọng nam trầm ấm cất lên bên tai cô. Đó là Bảo Khánh, một cậu bạn cùng lớp đẹp trai của cô và cũng là người mà cô thầm thương, trộm nhớ bao lâu nay. Chỉ có cậu bạn này mới biết tình trạng của em gái cô vì nhà cậu ấy ngay sát vách nhà cô kia mà.

-Ừ, tao ổn.

-Đừng có nói láo, tao biết mày đang nghĩ về bé con.

Vân Hy nhăn mặt nhìn Bảo Khánh, cô không thích chuyện của bé con bị nói quá to. Chỉ cần cô và Bảo Khánh biết là được rồi.

-Ừ ừ, mày có thể nói bé bé cái miệng lại được không? Chuyện này…

-Tốt thôi nhưng hôm nay tao sẽ sang thăm bé con.

Tối đó, Bảo Khánh đúng bảy giờ có mặt tại nhà của Vân Hy.

-Vân Hiểu, em có thích con thỏ không? Chị gấp cho em nhé?

Bé con Vân Hiểu mặt không cười, không nói lắc đầu. Con bé ôm chặt con gấu bông co mình ở trên chiếc giường màu hồng của mình. Vân Hy thở dài. Cô không biết phải làm thế nào con bé mới bình thường trở lại được nhưng cô chắc chắn bản thân sẽ tìm được cách để giúp con bé thoát khỏi tình trạng này.

Bảo Khánh tay xách túi đồ bước vào phòng. Cậu vô cùng thích bé con của Vân Hy…Và cả Vân Hy nữa. Chẳng biết từ khi nào mà bản thân cậu luôn đưa mắt nhìn lén cô bạn cùng lớp kiêm hàng xóm của cậu. Mỗi ngày cậu đều đứng trên căn phòng nhỏ của mình chờ cho cô bạn đi học rồi mới bắt đầu đi theo sau để chắc chắn rằng cô bạn sẽ không gặp rắc rối.

Ngồi cạnh Vân Hy, cậu giúp cô dọn dẹp những con vật bằng giấy mà cô gấp cho bé con chơi. Bỗng cậu sực nhớ ra một kỉ niệm nho nhỏ với những tờ giấy. Đó là những chiếc máy bay giấy. Mẹ cậu, trước khi mất ngày ngày đều cùng cậu gấp những chiếc máy bay giấy. Mẹ cậu nói rằng máy bay giấy có một phép màu diệu kỳ, nó có thể giúp con người mang nỗi buồn bay đi.

-Vân Hy, tao nghĩ có cách này để giúp Vân Hiểu, không biết có được không nhưng thử cũng không mất mát gì đâu.

Vân Hy nghi hoặc nhìn cậu bạn. Đúng là cậu bạn này giỏi, cũng rất thông minh và tốt bụng nhưng cô không chắc rằng kế hoạch máy bay giấy của Bảo Khánh có tác dụng gì không. Nhưng…thử để làm con bé vui thì có lẽ chẳng có gì để mất mát cả.

Vân Hy cùng Bảo Khánh cùng nhau gấp những chiếc máy bay giấy đầy màu sắc cho Vân Hiểu. Con bé khi nhìn thấy những chiếc máy bay sặc sỡ liền tò mò mà ôm chú gấu bông của mình bò lại phía của anh chị. Con bé cầm những chiếc máy bay lên mà đôi mắt liền sáng lên như sao xa.

Vân Hy cùng Bảo Khánh vô cùng bất ngờ, trước giờ cô bé chưa từng như vậy. Trong lòng họ nhen nhóm một tia sáng của hy vọng. Họ tin rằng sẽ có thể khiến Vân Hiểu thoát khỏi chứng bệnh tai quái Anhedonia.

Ngày thứ nhất, bé con tò mò lại gần.

Ngày thứ hai, bé con bắt đầu cầm những chiếc máy bay giấy.

Ngày thứ ba, bé con bắt đầu chơi những chiếc may bay giấy.

Ngày thứ tư, bé con dần dần tươi vui trở lại.

Ngày thứ năm, bé con cười.

Ngày thứ sáu, bé con nhảy nhót thích thú cùng những chiếc máy bay sặc sỡ.

Ngày thứ bảy, bé con bắt đầu nói chuyện.

Ngày thứ tám, bé con nói chuyện nhiều hơn.

Ngày thứ chín, bé con ra khỏi phòng.

Ngày qua ngày, tình trạng của bé con bắt đầu tốt dần lên. Cha mẹ của Vân Hy quyết định đưa Vân Hiểu đến gặp bác sĩ. Bác sĩ vô cùng bất ngờ vì họ thấy tình trạng của Vân Hiểu chuyển biến quá tốt và quá nhanh. Bác sĩ nói rằng nếu cứ tiếp tục thì chẳng bao lâu nữa thì Vân Hiểu, bé con của Vân Hy sẽ trở lại bình thường.

Vân Hy vui chứ, chỉ cần bé con của cô khỏi bệnh thì dù thế nào cô cũng chấp nhận.

Một tháng sau, Vân Hiểu đã bắt đầu ra khỏi nhà và đi chơi như mọi đứa trẻ khác.

-Vì sao mọi người lại gấp máy bay giấy ạ?

Ngồi trong phòng ngắm nhìn những chiếc máy bay giấy màu sắc sặc sỡ, Vân Hiểu hỏi Vân Hy và Bảo Khánh. Bảo Khánh bế Vân Hiểu lên và kể cho con bé nghe về câu chuyện của những chiếc máy bay giấy. Vân Hy ở bên cạnh cũng chăm chú lắng nghe. Trông ba người như một gia đình hạnh phúc vậy.

-Em biết không, ngày trước con người ta ai cũng buồn. Họ không biết làm cách nào để vui lên, mọi nụ cười của hộ đều chỉ là lớp vỏ hóa trang mà chẳng ai nhận ra. Duy chỉ có một cô gái nọ luôn cười, nụ cười của cô đẹp và rất tươi, không hề giống với những nụ cười giả dối khác. Mọi người bắt đầu thắc mắc, họ cũng muốn được cười tươi như cô vậy nên họ đã đến và hỏi cô. Cô gái lúc ấy mới dạy mọi người gấp những chiếc máy bay giấy và cách phi chúng đi. Cô gái nói với mọi người rằng: “Ấy, mọi người cứ gửi nỗi buồn vào đây và ném nó đi rồi mọi người sẽ cười được.” Và quả nhiên từ đó trên khuôn mặt của mọi người lúc nào cũng có một nụ cười tươi giống như cô gái kia vậy. Từ đó những nỗi buồn cứ thế được gửi vào máy bay giấy mà bay đi nên mọi người gọi đó là nỗi buồn máy bay giấy.

Con bé lắng nghe thật chăm chú câu chuyện của Bảo Khánh và cả Vân Hy cũng vậy. Tại sao trước giờ cô không nghĩ đến việc gấp máy bay giấy? Có lẽ cô đã cho rằng nếu con bé đã không thích những hình con vật gấp bằng giấy thì làm sao có thể thích máy bay giấy đơn giản được. Có lẽ cô đã sai thật rồi.

-Cảm ơn mày nhé Khánh, vì đã giúp em gái tao.

Vân Hy nói trong khi tận hưởng gió thổi trên sân thượng.

-Ừ, nếu mày muốn trả ơn thì gửi nỗi buồn vào đây đi.

Vân Hy thật lạ những vẫn làm theo.

-Hết buồn rồi chứ? Hết rồi thì làm bạn gái tao nhé!

-…Ừ.

Ấy, trời lại mưa rồi. Nhưng lần này sao Vân Hy lại thấy nó thật đẹp quá. Cảm ơn nhé máy bay giấy, cảm ơn vì tất cả.

Máy bay giấy ấy mà, tưởng chừng như là một biểu tượng của tuổi học trò thơ mộng nhưng hóa ra nó còn là một chiếc máy bay chuyên chở nỗi buồn của con người và mang nó đi thật xa khiến họ trở nên vui vẻ.

*Trích từ: http://khampha.vn/khoa-hoc-cong-nghe/dang-so-trieu-chung-khien-con-nguoi-khong-bao-gio-cam-thay-vui-c7a543097.html

[Oneshot] Ballet Shoes

Bạn có ước mơ không? Tôi có. Một ước mơ có lẽ sẽ mãi mãi chẳng bao giờ thành hiện thực. Ước mơ về một ngày nào đó tôi được đứng trên sân khấu với đôi giày và bộ váy múa balle. Nhưng có lẽ cái ước mơ nhỏ nhoi ấy…sẽ chẳng bao giờ…thành hiện thực.

Trên sân khấu kia, ôi những người vũ công ấy trông thật xinh đẹp trong bộ cánh lộng lẫy tựa như những chú thiên nga trắng muốt đang sải đôi cánh của mình để bay tới nơi mà chỉ dành cho họ. Bộ váy trắng kia tôi đã bao lần mong muốn được mặc thử dù chỉ một lần, đôi giày kia tôi đã bao lần mơ ước đến. Ước gì bản thân tôi, dù chỉ một lần thôi, một lần duy nhất thôi, tôi được đứng trên đó múa theo điệu nhạc mà tôi muốn.

-Ngạn Liễu, con thấy vui chứ? Mẹ biết con thích balle nhưng con biết đấy…

-Dạ con biết thưa mẹ. Dù cũng cảm ơn mẹ đã mua vé và đi cùng con hôm nay.

-Được rồi, đến giờ chúng ta phải về rồi con gái. Ba con hẳn đang chờ ở nhà kia cùng với bữa cơm rồi.

Mẹ tôi mỉm cười nhẹ nhàng nói. Phải rồi, bà là một bà mẹ hoàn hảo trong mắt tôi. Bà rất tuyệt vời vì bà luôn ủng hộ tôi dù có thế nào. À, tất nhiên là trừ những lúc mà tôi không được tốt lắm hay không muốn nói là có chút hỗn láo.

Cũng đã lâu lắm rồi tôi mới được đi xem múa balle. Đã gần mười năm rồi. Từ khi nào tôi đã bắt đầu ngừng xem những vũ công balle múa ư? Có lẽ là từ lúc mà người đã đưa tôi đến với bộ môn nghệ thuật ấy mất đi niềm đam mê, mất đi cơ hội biểu diễn trên một sân khấu tầm cỡ quốc tế chăng? Người đó đã không còn đứng trên sân khấu, đã trở về phía sau hậu trường làm hậu phương vững chắc cho những người vũ công khác. Người đó đã trở thành một người thầy. Người đã dạy cho bao nhiêu người nhưng nhất định không phải là tôi. Bản thân tôi cũng không hiểu vì sao mà tôi lại không được dạy, dù tôi cố gắng tới những lớp học múa balle trong thành phố nhưng không một nơi nào nhận dạy tôi và từ đó tôi đã không còn xem những vũ công múa balle nữa. Phải chăng thế giới không muốn tôi đi theo con đường nghệ thuật ấy?

-Thưa ba, con với mẹ đã về.

-Ừm, hôm nay thế nào rồi? Cũng gần mười năm rồi phải không con?

-Vâng thưa ba. Ôi, bà ngoại! Bà đến lúc nào sao không nói cháu biết?

-Mới sáng nay thôi. Nào, ngồi xuống đi và kể cho bà nghe về buổi diễn hôm nay đi.

-Nó rất tuyệt ạ.

Phải rồi, một buổi diễn tuyệt vời. À, phải, bà ngoại tôi là một vũ công balle. Bà chính là người đưa tôi đến gặp người đó. Không biết là bao giờ tôi mới gặp lại được nhỉ?

Bữa cơm trưa diễn ra trong sự im lặng. Tôi không muốn nói chuyện bây giờ, ít nhất là cho đến khi tôi bình tâm lại và quên đi cái ước mơ kia. Còn ba, mẹ và bà ngoại của tôi thì từ trước đã có chút không vừa lòng nhau nên việc họ ít nói chuyện tôi thấy khá bình thường. Còn cái xích mích của họ là gì thì nó có chút liên quan đến cái giấc mơ kia của tôi nhưng tôi không quan tâm lắm vì dù sao tôi cũng đã không được chạm vào giấc mơ của mình.

Sau khi dọn dẹp bàn ăn, tôi trở về phòng. Phòng của tôi không giống phòng của những đứa con gái bình thường mà nó trông hơi u ám với màu xám. Thật lạ nhỉ khi mà một đứa như tôi lại thích màu xám.

-Nhìn những đôi giày kia, cháu còn thích chúng chứ?

Bà ngoại tôi từ đâu bỗng xuất hiện. Lúc nào bà cũng như một bóng ma vậy, thoắt ẩn thoắt hiện mà không một tiếng động. Tôi thực sự nể phục bà. Quay mặt trở vào màn hình chiếc máy laptop, đôi mắt mang theo sự mong đợi, tôi nhìn những đôi giày balle đang hiện trên đó. Còn chứ. Tôi còn thích chúng rất nhiều kia. Nhưng làm sao có thể với một đứa như tôi?

-Ôi cháu gái, ta biết cháu rất muốn học nhưng đôi chân của cháu…

-Cháu biết thưa bà. Chúng không còn sử dụng được nữa. Chúng phế rồi.

-Ta rất tiếc nhưng cháu có còn nhớ Gia Chiêu không?

-Cậu ấy là người khiến con yêu thích bộ môn này, làm sao con quên được chứ.

Chiếc xe lăn của tôi từ từ xoay lại về phía bà. Ô, đằng sau bà là ai kia? Chẳng phải là Gia Chiêu sao? Là người đã đem tôi đến với bộ môn nghệ thuật hoàn mỹ kia. Là người khiến tôi luôn mong ước được đi thử đôi giày múa, được đứng trên sân khấu múa. Cậu ấy đến đây từ lúc nào? Tại sao lại đột ngột xuất hiện như vậy? Hình như đã năm năm rồi tôi mới gặp lại cậu ấy. Vẫn cái dáng người gầy gầy, cao cao ấy, vẫn là khuôn mặt xinh xắn ấy. Có điều trông cậu ấy đã đánh mất một thứ gì đó quan trọng vậy. Ánh mắt của Gia Chiêu ánh lên một niềm hi vọng nhỏ nhoi khi tôi nhìn thẳng vào đôi mắt của cậu ấy.

-Chân cậu…vẫn ổn chứ?

-Phải, vẫn ổn.

Bà ngoại tôi đã đi ra tự bao giờ. Chắc hẳn bà muốn dành cho tôi một chút thời gian riêng với Gia Chiêu. Chúng tôi tâm sự với nhau sau ngần ấy năm không gặp. Gia Chiêu bây giờ đã là một người vợ, một người mẹ rồi. Còn tôi thì vẫn đang làm một giáo viên tàn tật với đôi chân bị liệt. Chúng tôi kể cho nhau nghe về cuộc sống của năm năm không gặp, nhắc lại những hoài niệm của chúng tôi suốt mười mấy năm làm bạn. Gia Chiêu, mất chồng, mất con sau một vụ tai nạn khiến cậu ấy trông như đã đáng mất một điều gì đó quan trọng. Không, nó rất quan trọng và có khi hơn cả tính mạng bản thân. Cô ấy chính là bạn thân nhất của tôi chính vì vậy, nỗi đau ấy, tôi thấu hiểu rất rõ như thể đó là tôi vậy. Gia Chiêu bắt đầu hỏi thăm về đôi chân của tôi, cậu ấy luôn cảm thấy tội lỗi vì đã khiến tôi đánh mất khả năng đạt tới ước mơ. Nhưng tôi không trách cậu ấy vì đó vốn không phải lỗi của Gia Chiêu.

Có thể sẽ có những người hẳn vô cùng bất ngờ khi biết tôi bị liệt hai chân. Tôi chẳng chia sẻ cho ai biết chuyện này ngoại trừ gia đình và bạn thân của tôi. Ở nhà thì tôi dùng xe lăn để di chuyển, còn ở trường thì tôi lắp chân giả có cơ để đi lại để thuận tiện cho việc giảng dạy cho học sinh. Và tất nhiên, tôi luôn mặc quần dài nên chẳng ai phát hiện ra điều bất thường ở đôi chân của tôi cả.

-Đã lâu lắm rồi nhỉ? Từ khi cậu rời bỏ sân khấu.

-Phải, lâu lắm rồi. Đã gần mười năm rồi. Còn ước mơ…cậu vẫn ấp ủ nó chứ?

-Tất nhiên, tớ vẫn luôn, cậu biết đấy, tìm một lớp học chấp nhận tớ. Điều khiến tớ buồn nữa là cậu đã từ bỏ balle chỉ vì tai nạn lần đó.

-Tớ rất tiếc và xin lỗi. Chỉ là tớ không thế tiếp tục múa khi mà nhìn thấy cậu như thế này.

-Đó không phải lỗi của cậu, cậu biết rõ mà. Thôi, dù sao thì hãy cố gắng đưa những đứa trẻ trở nên toả sáng trên sân khấu ấy nhé. Nào, đi với tớ ra ngoài một chút ngắm đường phố được không?

-Ừ, miễn là cậu thích.

Gia Chiêu đẩy chiếc xe lăn của tôi đi dọc con phố nhỏ. Hai bên là những hàng cây xanh ngát. Mùi hương hoa lan toả khắp nơi. Thật yên bình. Tôi nhắm mắt tận hưởng cái không gian này, có lẽ đã lâu lắm rồi thì tôi mới nhớ đến cái vẻ đẹp bình yên của con phố nhỏ bé mà tôi đã bao lần đi qua.

Không biết rằng liệu tôi có thể sống thêm được bao lâu nữa nhỉ? Một năm, hai năm hay mười năm hay hai mươi năm? Chẳng ai biết được.

Cái ước mơ nhỏ nhoi kia lại hiện lên trong trí tưởng tượng của tôi. A, kia là tôi đang đứng trên sân khấu, bộ váy xoè trắng muốt giống như thiên nga, đôi giày múa bó gọn hai bàn chân nhỏ nhắn của tôi lại. Tôi đang toả sáng giữa ánh hào quang của trí tưởng tượng, một nơi tuy không có khán giả song nó vẫn thật tuyệt vời. Tuy nhiên thì nó vẫn thật đẹp. Quá đẹp.

Tôi từ từ mở mắt ra, cảm nhận ánh sáng từ xung quanh. Khung cảnh này, tại sao tôi lại ở đây? Tại sao? Đây là sân khấu của thành phố kia mà. Phải chăng tôi đã ngủ quên? Từ khi nào mà Gia Chiêu đã đưa tôi đến đây? Ôi, thật sự tôi đã ngủ quên sao?

Những ánh đèn sáng nhấp nháy phía trên sân khấu. Tôi nhìn xung quanh, chẳng có ai hết. Kể cả Gia Chiêu. Mọi người đang ở đâu? Gia Chiêu đâu? Vì sao tôi lại đột ngột ở đây? Hay đây chỉ là một giấc mơ mà tôi chưa tỉnh lại? Thật là kỳ lạ. Tôi đẩy chiếc xe lăn của mình tiến về phía trước, vẫn chẳng có một ai. Giấc mơ này giống thật quá.

Tối. Bỗng dưng bóng tối bao phủ không gian xung quanh tôi. Chẳng có một ai bên tôi lúc này cả, nó giống như cái lúc mà đôi chân tôi không còn đi được nữa vậy. Thật đáng sợ. Rồi bỗng dưng ánh đèn lại bật sáng. Từ khi nào tôi đã ở trên sân khấu rồi? Phía dưới khán đài, bà ngoại, ba mẹ tôi, Gia Chiêu và rất nhiều người khác đang đứng đó mỉm cười. Ô, thì ra tôi đang mơ thật sao?

-Ngạn Liễu, cậu vẫn còn ước mơ làm vũ công balle chứ?

Còn không? Tất nhiên là tôi còn và còn rất mãnh liệt là đằng khác.

-Một năm nay, tớ và ba mẹ cậu, bà ngoại cậu đã bí mật làm một vài điều phía sau cậu. Tớ rất xin lỗi nhưng bù lại thì điều đó là một điều rất tuyệt vời đang chờ cậu. Ước mơ của cậu dù không được kéo dài mãi mãi nhưng cậu đã từng nói rằng dù chỉ một lần thôi cậu cũng cam lòng. Nên hôm nay, sau những sự chuẩn bị thì đã đến lúc, cậu sẽ được lên sân khấu và múa những điệu múa mà cậu thích, được toả sáng dưới ánh hào quang của sân khấu. Đôi giày balle mà cậu cất giữ bấy lâu này giờ đã có thể xuất hiện cùng với cậu bên những bản nhạc du dương. Đôi chân của cậu, hãy đứng lên đi nào!

Thì ra không phải là mơ, tôi đang ở thực tại. Một thực tại giống mơ đến lạ. Tôi thử dùng đôi chân giả của mình đứng dậy, cảm thấy thật giống như một đôi chân thật vậy, quả thật rất thực. Trên đôi chân tôi là độ giày balle mà tôi đã mua cách đây khá lâu và được tôi cất kĩ càng trong một chiếc hộp. Giờ đây thì nó đã được sử dụng rồi. Một bản nhạc nhẹ cất lên, đôi chân giả của tôi bắt đầu những động tác múa. Chúng đang tự chuyển động sao? Thì ra bấy lâu nay mọi người luôn bí mật chuẩn bị những điều này cho tôi. Cơ thể tôi bắt đầu múa với những động tác vụng về, thì ra ánh mắt Gia Chiêu ban chiều là đây. Cảm ơn cậu, Gia Chiêu. Cảm ơn tất cả mọi người.

Giờ đây tôi đang đứng trên sân khấu.

Giờ đây tôi đang đứng dưới ánh đèn.

Giờ đây tôi đang múa bằng đôi giày balle.

Giờ đây tôi đang được sống với ước mơ của mình.

Cảm giác thật tuyệt vời! Tôi cảm giác bản thân có thể múa đến khi cơ thể tôi mục rữa vậy.

I wanna dance until I die…